DIỄN ĐÀN NHỊP SỐNG TRẺ
Chào mừng bạn đến với Diễn đàn Nhịp Sống Trẻ.
Bạn hãy đăng nhập để tham gia diễn đàn.
Hãy cùng chúng tôi xây dựng diễn đàn ngày một lớn mạnh nhé. (^_^)

DIỄN ĐÀN NHỊP SỐNG TRẺ

Dù người ta có nói với bạn điều gì đi nữa, hãy tin rằng cuộc sống là điều kỳ diệu và đẹp đẽ
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Top posters
Bạch Như Sương (1426)
 
Huyết Long Gia (1315)
 
Tà Vương (1304)
 
Minakira (1227)
 
Thiên Dực Vương (1215)
 
Ma Đế (1173)
 
Sakura (1129)
 
Tu La Ma Hậu (1098)
 
Tiểu Ngư Nhi (1091)
 
Đế Thích Thiên (1028)
 
Latest topics
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Most Viewed Topics
Ngận Thuần Ngận Ái Muội - Tác giả: Ngư Nhân Nhị Đại
Thiên Địa Bá Khí Quyết - Đông Phương Huyền Huyễn
Thiên Tôn Trọng Sinh - Dị Giới Đại Lục
Tiên Quốc Đại Đế - Quan Kỳ - Tu Chân - 仙国大帝
Trấn Thiên Đế Đạo - Cổ Điển Tiên Hiệp
Đạo - Thực Đường Bao Tử - Tiên hiệp
Thánh Vương - Đông Phương Huyền Huyễn
Mãng Hoang Kỷ - Ngã Cật Tây Hồng Thị - Cổ Điển Tiên Hiệp - 莽荒纪
Vũ Vương - Độc Du - Đông Phương Huyền Huyễn - 武王
Chúa Tể Chi Vương - Đông Phương Huyền Huyễn - Khoái Xan Điếm - 主宰之王
October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     
CalendarCalendar
CHAT BOX
LƯỢT TRUY CẬP
Hit Counters

Share | .
 

 Ừ! Anh đúng là một thằng tồi (Phần 1) - Neko

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
enychi
♥Nhập Môn Tu Luyện♥
♥Nhập Môn Tu Luyện♥
avatar

Ngày tham gia : 15/10/2016
Tổng số bài gửi : 9
Tiền xu : 1122
Được cám ơn : 0
Giới tính : Nam Dog
Tuổi : 23
Nghề nghiệp : Sinh viên
Đến từ : Hà Nội
Binh Khí : Thái Thanh Kiếm
Pet Bảo Bảo : Hắc Kỳ Lân

Bài gửiTiêu đề: Ừ! Anh đúng là một thằng tồi (Phần 1) - Neko   Sat Oct 29, 2016 5:13 pm

Buông...

Hưng không thể nào ngủ được. Cứ mỗi lần nhắm mắt lại, hình ảnh của Hạnh sẽ hiện lên trong đầu. Hưng tưởng như anh đang sống lại cảm giác lâng lâng của sáu năm trước, khi mà Hạnh đồng ý trở thành bạn gái của anh sau một thời gian rất dài theo đuổi. Nhưng lần này, có rất nhiều thứ đã thay đổi. Và điều khiến Hưng đau đầu nhất lại không phải là Hạnh mà là Huệ_người yêu hiện tại của Hưng, cũng là người Hưng mang nợ suốt cuộc đời. Hưng cảm thấy anh đang trở thành một kẻ tồi tệ.
*********
-  Mình chia tay đi, tôi không thể nào chấp nhận được người con gái tôi yêu là một kẻ phản bội.
- Anh có biết là anh đang nói gì không? Tại sao anh lại nghĩ em là một người như vậy chứ?_Hạnh tỏ ra ngạc nhiên trước những điều người yêu nói.
- Cô đang cố tình tỏ ra ngây thơ đấy à? Cô còn muốn biến tôi trở thành thằng ngốc đến khi nào nữa đây?_Hưng không thể kiềm chế được ngọn lửa tức giận đang bùng cháy dữ dội trong lòng.
- Em không hiểu gì cả. Điều gì đã khiến anh nghĩ như vậy? À, em biết rồi, anh đang đùa em đúng không? Nhưng hôm nay đâu phải ngày cá tháng tư? Anh đùa như vậy không vui chút nào đâu.
Hạnh ôm lấy Hưng, cố cười nhưng những giọt nước mắt đã rơi xuống. Cô cảm nhận rõ rằng Hưng không hề đùa cợt. Khuôn mặt anh, ánh mắt đầy giận dữ của anh, giọng nói và cả cái cách xưng hô với cô nữa, tất cả đều cho thấy Hưng đang rất giận cô vì một lý do nào đó mà cô không biết. Chỉ có điều cô vẫn cố vờ như không hề nhận ra.
- Cô thôi đi_Hưng đẩy Hạnh ra thật mạnh khiến cô ngã xuống_Cô đừng có làm bộ làm tịch trước mặt tôi nữa, tôi chán ngấy rồi. Giờ thì cô hãy xem đi, đây là cái gì?
Hưng ném tập ảnh xuống đất rồi quay mặt đi, chua sót. Hưng nghĩ đến những ngày tháng hạnh phúc bên cô, những hứa hẹn cho tương lai của hai đứa. Hưng không dám tin Hạnh lại có thể làm điều đáng ghê tởm như vậy đối với anh.
Hạnh nhặt những tấm ảnh lên. Cô gần như có thể ngất đi được khi nhìn thấy chúng. Đó là những tấm ảnh chụp cô và giám đốc của công ti nơi cô đang thực tập. Hai người, không một mảnh vải che thân, đang quấn lấy nhau như những cặp tình nhân thực sự. Tay Hạnh run run, cô không tin những gì cô nhìn thấy là thật. Cô ước gì đó chỉ là ảo giác.
- Sao, không nói gì được nữa phải không?_Hưng nhếch mép_Hóa ra, cô cũng chỉ tầm thường như vậy thôi.
- Tại….tại sao anh lại có những tấm hình này? Chúng ở đâu ra? Ai đã gửi cho anh?
- Điều đó còn quan trọng à? Nó có thay đổi được việc cô là một kẻ phản bội hay không?
- A…Anh hiểu lầm rồi. Em không phải là….
- Cô im đi_Hưng hét lên trong những giọt nước mắt cay đắng_Hiểu lầm à? Cô nói tôi hiểu lầm cái gì? Cho dù là một đứa con nít cũng hiểu được những tấm hình này. Cô nghĩ tôi mù sao?
Hưng không thể kiềm chế được nữa. Cứ nghĩ đến những tấm hình, cứ nghĩ đến việc Hạnh đã nằm trong vòng tay của kẻ khác là Hưng chỉ muốn điên lên mà đập phá tất cả mọi thứ xung quanh.
- Anh à, anh nghe em giải thích đi. Thực sự em không phản bội anh mà._Hạnh đứng dậy, nắm lấy tay Hưng. Nước mắt cô rơi xuống tưởng như không thể ngừng lại được.
- Cô không phản bội à? Thế những thứ này là gì? Cô không phản bội, thế thì phải chăng đây là minh chứng cho việc cô hèn hạ bán thân để nuôi tham vọng trở thành thư kí giám đốc? Cô lên giường với anh ta để được ưu ái hơn, có đúng không? _Hưng vừa nói vừa nhặt ảnh lên và ném thẳng những bức ảnh vào mặt Hạnh.
Hạnh đau lắm. Cô không hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này. Cô không biết phải làm sao để giải thích cho Hưng hiểu rằng cô đối với anh là hoàn toàn chung thủy, rằng cô không hề ngủ với giám đốc để phục vụ mục đích cá nhân, rằng tất cả những bức ảnh kia là hoàn toàn bịa đặt.
- Anh tin em đi, em thực sự không có làm điều đó. Anh đừng nghĩ em như vậy nữa được không? Quen nhau bấy lâu, Chẳng lẽ anh còn không hiểu tính cách của em sao?
- Tin cô ư? Cô muốn tôi phải tin cô bằng cách nào đây? Chính vì quen cô quá lâu, cứ nghĩ cô là một thiên thần, tôi mới không thể ngờ được là có ngày tôi phải phải nhận một kết cục nhục nhã như thế này.
Dường như không thể tiếp tục cuộc cãi vã được nữa, Hưng quay lưng bỏ đi, mặc Hạnh ở đó kêu gào, níu kéo. Hưng không muốn nhìn thấy Hạnh thêm nữa, cũng sợ bản thân sẽ không kiềm chế được mà đánh cô. Hưng không muốn làm vậy, mặc dù Hạnh đã làm anh tổn thương rất rất nhiều.



Hưng ngồi lên xe và lao đi như một kẻ điên. Anh muốn chạy trốn thực tại, muốn tự lừa dối mình rằng đây chỉ là một cơn ác mộng. Chưa bao giờ Hưng đau khổ và bất lực như vậy. Chưa bao giờ Hưng nghĩ rằng mình sẽ khóc vì một người con gái. Nhưng Hưng cũng đã từng tin Hạnh, yêu Hạnh bằng cả trái tim và lý trí. Suốt một năm qua, Hưng lo sợ bản thân có thể sẽ làm gì đó khiến Hạnh buồn mà luôn luôn cố gắng chăm lo cho cô. Ấy vậy mà người thay đổi lại là Hạnh, người làm sụp đổ tất cả những gì cả hai đã vun đắp cũng là Hạnh_một cô gái luôn trong trắng, ngây thơ trong mắt Hưng. Hưng không biết phải sống những ngày tiếp theo như thế nào…
Còn Hạnh, cô vẫn đứng chôn chân ở đó với những tiếng nấc và dòng nước mắt khổ đau. Đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng. Cô chỉ nghe văng vẳng đâu đây những câu nói của Hưng: “Mình chia tay đi….”, “Cô muốn tôi phải tin cô bằng cách nào đây?”. Hạnh vò nát những tấm ảnh đáng nguyền rủa kia. Chính chúng đã khiến cô ra nông nỗi này, khiến cô mất đi người cô yêu. Nhưng cô chợt nhận ra những tấm ảnh đó chỉ là thứ vô tri vô giác. Nguyên nhân của tất cả mọi chuyện chính là xếp của cô. Phải rồi, cô sẽ đi tìm anh ta, sẽ yêu cầu anh ta giải thích rõ rang mọi chuyện, rồi Hưng sẽ hiểu và tin tưởng rằng cô không làm gì có lỗi với anh. Và Hạnh cũng chạy đi như một kẻ điên…
Trời nổi giông. Những giọt mưa đã bắt đầu rơi xuống. Mưa to dần, to dần. Mưa tạt mạnh vào mặt, vào thân thể của hai con người đang đau khổ, đang sắp phải bước vào một con đường tăm tối. Họ vẫn tiếp tục chạy, bất chấp sự ngăn cản của cơn mưa rào mùa hạ. Mưa bỗng nhiên trở nên đáng ghét. Nó như cào thêm vào vết thương mới rỉ máu trong tim hai người yêu nhau. Và rồi, họ hét lên, như mong muốn trời cao có thể thấu hiểu…
***********
Hạnh xuất hiên trước cửa phòng với hình ảnh chẳng khác nào một cái xác không hồn, khắp người ướt sũng khiến cho Lan_bạn thân Hạnh_phải hốt hoảng.
- Hạnh, chuyện quái quỷ gì đã xảy ra với mày vậy? Mày nói hôm nay đi chơi với Hưng cơ mà, sao lại thành ra thế này?
- Không có đi chơi, không có hạnh phúc nào hết…
Hạnh không thể đứng vững được nữa mà ngã khụy xuống. Lan phải chạy ra đỡ cô vào trong và bắt cô thay quần áo vì sợ cô bị cảm. Đối với Hạnh, Lan là một người bạn tốt, vô cùng tốt. Lan hiểu Hạnh hơn bất kì ai, và mọi tâm sự, muộn phiền trong lòng Hạnh đều đem ra nói với cô…Hạnh ôm lấy Lan và khóc òa như một đứa trẻ. Trong tiếng nấc, Hạnh kể lại những điều tồi tệ vừa xảy ra với cô.
- Thật không thể tin được. Những tấm ảnh ấy……
- Hôm tao đi công tác với anh ta cuối tuần vừa rồi…
- Mày đã bị lừa uống thuốc ngủ sao?_Lan cũng không khỏi mất bình tĩnh
- Có lẽ là vậy, mà tao cũng không biết nữa, tao chẳng hiểu gì hết, chẳng có ấn tượng gì cả…_Hạnh thu mình lại, hai tay ôm lấy chân, gục mặt xuống đầu gối và liên tục lắc đầu
Lan xót xa:
- Mày phải đi gặp hắn ta, phải hỏi cho rõ mọi chuyện.
- Tao biết, nhưng giờ đã quá muộn, tao gọi và hắn không nghe máy. Tao rối lắm, tao không biết phải làm gì nữa.
- Bây giờ thì làm gì? Mày nghe tao, đi ngủ đi. Sáng mai tao sẽ cùng mày đến công ty. Don’t worry, everything will be ok.
Lan thường kết thúc cuộc nói chuyện bằng một câu tiếng anh như vậy. Lan hiểu rằng chẳng có một cách nào tốt hơn để giúp Hạnh lúc này. Có lẽ thứ Hạnh cần là sự yên tĩnh.
Hạnh không thể chợp mắt được. Cô chỉ chờ đến sáng để đến công ty gặp sếp với hi vọng mọi chuyện sẽ lại ổn. Cô không muốn mất Hưng…
**********
- Giám đốc, phiền anh giải thích về những bức ảnh này_Lan thay Hạnh nói chuyện, cô sợ Hạnh không giữ được bình tĩnh.
- Cô là ai và tại sao tôi phải trả lời câu hỏi của cô. Mời cô ra ngoài cho, tôi còn rất nhiều công việc phải giải quyết.
Minh_giám đốc của Hạnh_tỏ ra vô cùng bình tĩnh và thản nhiên. Chắc chắn rằng hắn đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc nói chuyện như thế này. Nhưng người hắn muốn nói chuyện là Hạnh chứ không phải bạn của cô. Lan đập tay lên bàn:
- Tôi là bạn thân của cô gái trong những tấm hình này. Không phải anh hèn đến mức dám làm mà không dám nhận chứ?
- Thế thì cứ để cô gái trong hình nói chuyện với tôi. Tôi không có nghĩa vụ tiếp chuyện với một người xa lạ như cô_Tay giám đốc cũng chống tay lên bàn, đứng dậy, và vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh khiến người đối diện phải cáu lên.
- Anh Minh, anh nói đi_Hạnh đững ra trước mặt hắn
- Cuối cùng em cũng chịu nói chuyện với tôi rồi_Minh cười khẩy_Em muốn tôi nói gì đây? Những tấm hình này à? Phải nói là chúng rất đẹp. Em quên rồi sao? Chẳng phải tối hôm đó chúng ta đã rất vui vẻ…
*Bốp* Hạnh giáng một cái tát xuống mặt Minh:
- Đồ khốn nạn. Ai đã vui vẻ với anh chứ? Anh đã lừa uống thuốc ngủ, anh đã chụp lại chúng và khiến tôi nhục nhã. Thực sự tôi không biết gì cả. Anh nói đi, tại sao anh đối xử với tôi như vậy? Tại sao?_Hạnh hét lên
- Em biết tất cả rồi, sao còn phải hỏi lại tôi? Vì sao tôi làm vậy à? Đơn giản thôi, vì tôi yêu em.
- Yêu tôi? Anh yêu tôi mà lại khiến tôi ra nông nỗi này sao?_Hạnh cười cay đắng
- Đầu óc anh thực sự có vấn đề rồi à? Đó là thứ tình yêu gì vậy?_Lan cũng không thể kiềm chế được sự tức giận
- Đó là cách làm của tôi. Bây giờ, em chỉ cần ở bên tôi thôi. Tôi có tiền, có sự nghiệp, có tương lai. Và quan trọng hơn là tôi muốn em trở thành bạn gái của tôi.
- Không đời nào. Tôi không yêu anh, cũng không muốn ở cạnh một kẻ đáng khinh như anh. Anh phải giải thích tất cả cho Hưng, rằng mọi chuyện là do một tay anh dựng lên, rằng tôi chỉ là kẻ bị hại.
Hạnh tiến lại gần và kéo tay Minh đi nhưng hắn không hề nhúc nhích.
- Em nghĩ tôi là một kẻ ngu à? Em không chấp nhận yêu cầu của tôi thì hà cớ gì tôi phải làm theo yêu cầu của em?_Minh vuốt nhẹ má Hạnh, cười nham hiểm_Nếu em đồng ý làm bạn gái tôi, thì tôi sẽ nói với bạn trai cũ của em những điều em muốn, coi như là cứu lại danh dự của em trong lòng hắn ta. Còn không thì, tôi nghĩ em đủ thông minh để hiểu được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Em đừng quên rằng đang thực tập ở công ty của tôi.
- Tôi thà phải học lại, thà rằng mình không thể tốt nghiệp chứ ko bán mình cho một kẻ khốn nạn và cơ hội như anh. Nếu anh muốn thì anh có thể làm bất kì điều gì tùy thích. Nhưng hãy nhớ rằng trong lòng tôi sẽ không còn một chút tôn trọng nào với anh, mà sẽ chỉ có sự kinh thường. Dù trước đây, tôi từng ngưỡng mộ và cảm thấy hãnh diện khi trở thành bạn của anh.
Hạnh nói trong nước mắt. Với cô, đây sẽ là lần cuối cùng cô nói chuyện với Minh. Cô chua chát khi nghĩ đến hình ảnh tốt đẹp về Minh trong cô đã sụp đổ. Giờ đây, những gì sót lại chỉ là sự căm phẫn. Lan kéo tay Hạnh, lôi đi:
- Mày nói nhiều với loại người như hắn ta làm gì, đi thôi. Chuyện của mày sẽ có cách giải quyết mà không cần đến hắn, tao sẽ không bỏ mặc mày đâu.
Nhìn theo bóng hai cô gái khuất dần, Minh ngồi sụp cuống ghế, nghĩ ngợi mông lung. Hai cô gái ấy đã quá tức giận mà không biết rằng trong căn phòng sang trọng kia, có một người đàn ông cũng đang nhỏ những giọt nước mắt đầy đau khổ.
**********
Suốt đêm hôm qua, Hưng chẳng biết làm gì ngoài uống rượu. Hưng muốn say để quên hết mọi thứ. Nhưng “nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm”, rượu chỉ làm Hưng nhớ đến Hạnh nhiều hơn nữa. Trong đầu anh hiện ra những khoảnh khắc hạnh phúc giữa hai người.
- Á! Cậu đi đứng kiểu gì vậy?
- Em xin lỗi chị. Tại em đang vội quá. Chị có sao không ạ?_Hưng rối rít xin lỗi mà vẫn không dám ngẩng mặt lên.
- Chị hả? Chị nào ở đây? Cậu gọi ai là chị đấy?_Hạnh cố tình hét vào tai Hưng làm anh càng thêm sợ
- Em gọi ch..i..i..chị là chị._Hưng lắp bắp
- Ha ha ha. Chú em là học sinh lớp 10 hả?
Hưng gật đầu, không dám nói thêm câu nào.
- Chú em ngoan quá. Ừ, chị, cứ gọi chị là chị nhé. Ha ha ha.
Hạnh cười lớn, bỏ đi và không quên gửi lại Hưng cái nháy mắt tinh nghịch khiến anh như đóng băng giữa sân trường.
Thật không ngờ, cô gái ấy không những là bạn cùng lớp mà còn ngồi chung bàn với anh suốt những năm học cấp ba. Vì hôm đó là ngày nhập học, Hưng lại vốn hiền lành nhút nhát nên mới tưởng Hạnh là đàn chị khóa trên. Có lẽ cũng vì cái duyên này mà họ quý mến nhau, rồi yêu thương và trở thành mối tình đầu của nhau. Hưng cười, nụ cười mang theo giọt nước mắt lăn dài trên gò má. Hơi men không giúp anh trốn tránh được hiện thực. Hạnh không còn là tương lai, là mục đích phấn đấu của anh nữa. Cô không xứng đáng. Từ ngày mai, Hưng sẽ đi đâu đó vài bữa để khuây khỏa, để không còn vướng bận gì với người con gái phụ bạc kia. Anh sẽ cắt mọi liên lạc với cô, sẽ mặc cho cô muốn làm gì thì làm, vì với anh, bây giờ cô chỉ như một người xa lạ.
Hạnh cứ liên tục gọi điện thoại cho Hưng trong vô vọng. Có lẽ, lần đổ vỡ này không thể cứu vãn, sự hiểu lầm này chẳng thể giải quyết. Hưng đã tự tước đi cơ hội được giải thích và được nghe giải thích hiểu lầm của cả hai. Hạnh ngậm ngùi nuốt nước mắt vào trong và tự nói bản thân rằng: “Chắc bởi vì duyên của chúng ta đã hết”. Trước giờ Hạnh vốn không tin vào hai chữ “duyên phận” và cái gọi là “sự sắp đặt của ông trời”. Nhưng cô không thể tìm được cách giải thích nào khác hơn để giúp bản thân vượt qua nỗi đau này. Cô sẽ phó mặc tất cả cho số phận, sẽ không cố chấp mà níu giữ những gì đã không là của mình. Tương lai đối với cô có thể sẽ không còn nhiều màu sắc tươi đẹp như trước đây cô từng nghĩ, và sẽ phải mất rất nhiều thời gian để cô quên được Hưng. Nhưng cô vẫn sẽ tiếp tục mạnh mẽ bước đi, vì chẳng ai có cuộc đời thứ hai cất trong tủ để có lý do lãng phí đời này với những nuối tiếc và đau khổ về quá khứ.
- Mày nghĩ được như thế là tốt rồi. Tao chỉ sợ đến một lúc nào đó mày…
Lan có vẻ vẫn chưa thể an tâm về cô bạn thân. Lan quá hiểu Hạnh và chuyện tình cảm giữa Hạnh và Hưng. Hạnh là một người mạnh mẽ nhưng cũng rất nặng tình cảm. Chắc chắn rằng Hạnh sẽ không dễ dàng gì mà vượt qua cú sốc này nhanh như vậy. Điều khiến Lan lo lắng nhất là cô sợ bạn mình đang cố tỏ ra mạnh mẽ, cố gồng mình lên, và khi cố quá người ta sẽ dễ kiệt sức và sụp đổ.
- Tao biết mày đang nghĩ gì Lan ạ. Nhưng mày hãy tin tưởng tao. Tao không yếu ớt như vẻ ngoài thường thấy đâu. Tao sẽ ổn thôi.
- Ừ. Thế mày định làm gì tiếp theo? Đang là giữa kì nghỉ hè, nhưng việc thực tập của mày ở công ty đó vẫn còn dang dở. Mà có lẽ…
- Có lẽ tao sẽ bị bôi đen hồ sơ chứ gì? Tao đã chẳng còn nghĩ đến chuyện đó nữa rồi. Tao sẽ nghỉ luôn và giành thời gian còn lại của mùa hè ở chùa. Tao muốn tĩnh tâm lại để có thể đặt ra kế hoạch cho tương lai.
- Lên chùa? Thế còn việc học? Mày định bỏ dở à? Mày có còn đang tỉnh táo không đấy?_Lan vô cùng ngạc nhiên, mở to mắt nhìn Hạnh
Hạnh, chưa bao giờ cô thấy bản thân bình tĩnh như lúc này. Không biết có một phép màu nào khiến cô cảm thấy bình thản đến lạ.
- Tao tỉnh táo hơn bất kì lúc nào. Việc học tao sẽ không từ bỏ đâu. Mày hiểu tao mà, chỉ là tao sẽ kiếm một con đường khác.
- Ok..ok. Hope you right
- Mày ủng hộ tao chứ?
- Tao còn lựa chọn nào khác hả? Ai bảo mày là bạn tốt của tao chứ._Lan nhún vai, cười
- Vậy được rồi, không nhắc đến chuyện kia nữa. Bây giờ tao với mày đi kiếm gì đó để ăn đi.
Hạnh nói rồi kéo Lan chạy đi về phía trước. Hạnh cũng không thể ngờ cô lại quay trở về với nhịp sống thường ngày nhanh đến vậy. Cô không còn là cô bé mít ướt và yếu đuối nữa. Cô biết rằng bây giờ, tự bản thân cô phải làm chỗ dựa cho chính mình. Nhưng cô cũng không thể phủ nhận rằng ở sâu thẳm trong tim vẫn đang nhói lên đau đớn…
Tác giả: #NeKo
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://www.tuoitrevn.net/forum
 

Ừ! Anh đúng là một thằng tồi (Phần 1) - Neko

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
DIỄN ĐÀN NHỊP SỐNG TRẺ :: ๑۩۞۩๑ TÀNG THƯ VIỆN ๑۩۞۩๑ :: TIỂU THUYẾT - TRUYỆN NGẮN-
Diễn đàn Nhịp Sống Trẻ - Powered by phpBB2 - GNU General Public License
Copyright © phpBB Group. Host in France. Support by Forumotion
Yêu cầu ghi rõ nguồn khi lấy thông tin từ Nhịp Sống Trẻ